Truyện cười chọn lọc, hiển thị ngẫu nhiên

Tuesday, October 7, 2008

Tập Thơ Thu.


Mỗi mùa thu đến

Thu đến rồi ư, cây đổi mầu
Trời chiều vàng úa, nắng phai mau
Mờ mờ khói phủ, che thương nhớ
Ảo ảo sương giăng, dấu hận sầu
Kêu tổ, đầu cành chim xớn xác
Gọi nguồn, cuối cội lá xôn xao
Bâng khuâng nghe gió lùa sân lạnh
Chiêng trống nào vang dậy giấc đầu ...
____________________________________________________________


Tâm tưởng

Trời cao đẹp lắm, đã lên màu
Đĩnh đạc non thần ngợi sáng mau
Làn khói huyền bay phơi sắc mộng
Màn sương bạc kết tỏa hương sầu
Lời thơ phong nhã còn vương vấn
Tiếng nước thủy triều mãi xuyến xao
Hình bóng chan hòa ra sóng biếc
Nghìn sau tâm tưởng vẫn như đầu ...


____________________________________________________________

Cho lá buồn bay ...

Chiếc lá buồn bay một lớp choàng
Con đường băng giá lúc thu sang
Cho người muôn dặm ôm lòng héo
Để kẻ năm canh ủ mộng tàn
Lớp tuyết đời nào thương nước bạc
Màn sương sức mấy mến hoa vàng
Trường ca dữ dội bên song cửa
Ngón gió về khuya lạnh lẽo tràn


____________________________________________________________

Nỗi nhớ

Sương lạnh về khuya thấm cổ choàng
Mùa đông đâu đó kéo thu sang
Hàng cây trơ trọi, hình trăng khuyết
Dẫy phố bơ vơ, bóng điện tàn
Nỗi nhớ mênh mông vầng tóc bạc
Niềm thương se sắt khối tim vàng
Bao năm xa xứ lòng cô quạnh
Không khóc mà sao lệ vẫn tràn


____________________________________________________________

Mưa thu cảm tác

Mân mê ve vuốt tấm khăn choàng
Thầm bảo: mùa Thu nữa đã sang
Cuối ngõ mưa lay cành liễu rũ
Ngoài sân gió động luống hoa tàn
Mơ về ngày hạ vui trong nắng
Nhớ mãi chiều thu nhặt lá vàng
Mong ước phương trời người hạnh phúc
Cắn môi, dằn tiếng nấc dâng tràn


____________________________________________________________

Thu

Ngái ngủ cho nên mắt mở choàng
Ngoài kia báo hiệu thu vừa sang
Vài con chim nhỏ trên cành vắng
Mấy chiếc lá khô dưới cỏ tàn
Tóc vướng ưu sầu màu tóc bạc
Thu mang héo úa sắc thu vàng
Bốn mùa sao có mùa ly biệt?
Tháng hận nào gây lệ ứa tràn?


----------------------------------------------------------

Mùa Nhớ

Trời thu vàng đỏ nhuốm rừng phong
Lạc lối tim côi buốt cả lòng
Ta đứng vọng đời êm nắng hạ
Gió đùa đưa lối thấm tình đông
Chốn xưa nhắc nhở thương yêu dấu
Xứ lạ buồn tênh nhớ má hồng
Cứ mãi theo đời thân lãng tử
Nhớ người người có nhớ ta không???


----------------------------------------------------

Nàng Thu

Hàng cỏ rạp mình dưới lớp phong
Trên cao thu lộng mở toang lòng
Chòang vào hồn mộng khi đêm xuống
Phủ lấy thân mê tới rạng đông
Đắm đuối cúc say bung cánh thắm
Bơ thờ liễu rũ gợi mây hồng
Cho tình sương khói lên cao ngất
Nhớ lắm người ơi có biết không?


======================= ===============================

Tím Đỏ Mùa Thu

Thu sang đỏ tím cả rừng phong
Lạnh ngắt bàn tay, lạnh cả lòng
Trận gió cuồng điên còn thổi mãi
Lá bay chao đảo buổi sầu đông
Đời vui chưa kịp đưa tay hái
Buồn nát đành thôi , khuất ánh hồng
Chùng bước theo ngày xưa lạc lối
Em về chấp nhận giấc mơ ... không!!!


=====================================================

Thu Xa


Áo thu rực rỡ khoác rừng phong
Lướt thướt heo may xao xuyến lòng
Tiếc nhớ chim di lìa cõi Bắc
Luyến thương khách trọ vọng bờ Đông
Trăng mai ánh dịu vàng sông biếc
Nắng sáng tia lòa đỏ núi hồng
Lữ thứ phương trời thân lạc lõng
Bao năm xa cách, có buồn không?


=====================================================

Thu Gợi Nhớ

Trời bỗng vàng hanh sắc lá phong
Heo mây se lạnh, thấm trong lòng
Người đi bỏ bến tìm xuân sắc
Kẻ ở ôm thuyền đón gió đông
Luyến tiếc một thời làn mắt biếc
Hoài thương muôn thuở ánh môi hồng
Bâng khuâng, thu đến hồn quê gọi
Xa xứ người ơi có nhớ không?


=====================================================

THU GỢI NHỚ (Bài Họa)


Trời mây u ám ngọn thu phong
Nhìn lá vàng rơi những chạnh lòng
Bạn còn lưu luuyến thời xuân sắc?
Tôi vẫn ngại ngùng cảnh tuyết đông!
Đất Khách lạnh lùng mây sắc xám!
Quê Hương ấm áp nắng xuân hồng.
Bao giờ lịch sử sang trang nhỉ?
Ta sẽ hồi hương, chẳng lë không?


======================================================

THU GỢI NHỚ (Bài Họa)


Gió thu xào xạc động rừng phong
Từng chiếc lá rơi chạnh nỗi lòng
Nhớ nước võ vàng cơn nắng hạ
Thương nhà rét mướt buổi chiều đông
Trách ai đầy đọa đàn con Việt
Hận kẻ phân ly giọt máu hồng

Biết mấy thu rồi trên đất khách
Sầu vương xin gởi đến hư không!


====================================================

BÀI HỌA

Ta nào có đợi ngọn thu phong,
Mà cứ hàng năm mỗi chạnh lòng!
Xuân mới vừa qua lo nắng hạ,
Thu đang về tới ngại ngày đông.
Phương trời xa thẳm chòm mây bạc,
Cố lý mù khơi lớp bụi hồng.
Nhìn lá vàng rơi thêm gợi nhớ,
Có đàn chim én liệng trên không!


=====================================================


Các bạn vui lòng ghi lời bình
( Leave the comment please )
Sưu tầm

1 comments:

Pogi said...

Wow những bài thơ này sao mà dễ thương đến thế. Mỗi câu thơ gợi cho ta những nổi niềm...!

Post a Comment

Đăng một nhận xét. Nếu không có tài khoản đăng nhập vui lòng chọn ẩn danh "Anonymous". Xin cảm ơn.