Vàng thu lá đã hết xanh Gió rung lá úa lìa cành lá bay Lá rơi bến bãi sông dài Lá đâu về cội hao gầy xác xơ. Lá vàng như rắc vào thơ Hồn ta nhìn lá ngẩn ngơ nỗi sầu Dặm đời lỡ bước về đâu Ngùi trông quê cũ nhạt màu khói sương. Lá rơi cành có vấn vương? Người đi sao khỏi rưng buồn quê xa! Thu sầu hiu hắt lòng ta Mưa thu giọt lệ ướt nhòa lòng ai! Mùa thu gió thoảng lá bay Thương ai chờ đợi hao gầy thân mai Nhớ ngày lá thắm trên cây Buồn nay lá đổ phủ đầy sơn thôn! Trời thu ai dệt nỗi buồn Lá theo chiều gió cội nguồn biệt tăm Ta nay cô lẻ xa xăm Khác chi chiếc lá âm thầm tàn phai!Hàn Thiên Lương
| |
0 comments:
Post a Comment